Nott phóng ngựa như điên suốt đêm thứ bảy về hướng khu rừng hoàng gia để kịp nhổ Cây Bốn Lá thần kỳ trước Merlin. Tuổi thơ nhọc nhằn, vất vả nhưng ấm áp tình bạn giữa hai người bạn nhỏ đột ngột bị gián đoạn khi cả hai vừa bước qua tuổi thứ mười. - Dĩ nhiên ta không biết nhiều về nó nhưng ta cũng biết một đôi chút.
Nott - hiệp sĩ áo đen - leo lên lưng ngựa bắt đầu một ngày mới không được lạc quan cho lắm. - Cảm ơn Người đã trả lời con. Người nào nói với ngươi điều đó chắc hẳn đã nói dối nhà ngươi rồi.
Nott chẳng biết phải làm gì nữa. - Sid vẫn tiếp tục hào hứng chỉ cho Nott thấy những gì anh đã làm được - Đây là toàn bộ đá thừa và những nhánh cây mà tôi chặt bỏ trong vòng có hai ngày, bởi vì chác anh cũng biết là. Giờ hãy nói cho ta biết Cây Bốn Lá thần kỳ mọc ở đâu?
Dường như họ đang ngẫm nghĩ về một điều gì đó. Cũng như lần trước với Nott, chẳng có tiếng trả lời nào vang lên cả. - Thế còn cậu? Cuộc sống của cậu như thế nào? Cậu có gặp nhiều may mắn không?
Morgana đã rất hiểm độc. - Xin ngài đừng đi - Sid khẩn khoản - Xin hãy nói cho tôi biết tại sao. Ngươi không nhận ra hay sao? Merlin muốn gài bẫy tất cả các hiệp sĩ trong vương quốc.
Anh biết rằng ở khu rừng Mê Hoặc, tất cả các sinh vật và ngay cả rất nhiều loài vật không có sự sống khác cũng biết nói. Chính anh đã quyết định đi tới khu rừng Mê Hoặc. Hãy nói cho ta biết nó ở đâu.
Chỉ có cách làm như vậy ngươi mới biết rằng Cây Bốn Lá thần kỳ không hề mọc ở đây. Dù rằng điều đó chẳng dẫn anh tới đâu nhưng ít nhất nó cũng làm anh bình tĩnh trở lại. Dù chỉ ngủ được trong chốc lát, nhưng trong giấc ngủ chàng lại mơ thấy Cây Bốn Lá thần kỳ.
Khi xong việc, Sid nằm xuống nghỉ lưng. tôi chỉ đang cố giúp cậu hiểu để có được sự may mắn. Anh ta không muốn làm bất cứ việc gì nữa.
Tôi biết ơn ông thật nhiều. Họ cũng không biết người kia đang ở đâu trong khu rừng. Đây là cây bốn lá duy nhất trên đời rất quý mà nếu người nào có được nó thì sẽ có được một món quá độc nhất vô nhị: đó là sự may mắn vĩnh cửu.
- Lúc đầu tôi phải vừa may vừa bán. Tôi đã làm việc say mê với tất cả tâm huyết để có được ngày hôm nay và tôi tự hào với những gì mình đã đạt được. Sao ngươi lại còn có thể trông mong một cây bốn lá nào mọc được trên những hòn đá này nhỉ? Chắc là ngươi mất trí rồi.