Và lại, vừa mất giấc mơ vừa thêm tội chống người thi hành công vụ. Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác. Đêm qua lúc vỡ giấc lại nằm nghĩ triền miên.
Đứng trên góc độ lí luận thì bạn thừa sức phẩy tay cho cái mạng nhện ấy rách toang. Híc, đã hai năm rồi, ta vẫn là một thằng nội trợ tồi. Đây là những phút giây mà con người có quyền được sướng.
Thế giới đầy rẫy những hận thù. Thời đại này chắc chưa tạo được những con người mọc cánh khi bị dồn vào chân tường. Bạn bắt đầu giở miếng im lặng của mình ra.
Chỉ có một cách để giữ danh dự là làm cho chúng chùn bước. Đó là một sự chuyển đổi quan trọng. Bác gọi điện giục xuống rồi đấy.
Cậu em hướng dẫn tận tình. Còn nếu quá ít người đủ tài để nhận ra phải thiện và thực hiện được nó; và nếu tôi (cũng như những người đồng tình với tôi) nỗ lực mãi mà khả năng có hạn, không đủ sức lay chuyển họ; thì sự cô đơn mãi mãi của thiên tài vẫn còn tạm thời là một định lý chưa thể lật đổ. Những trận bóng và bác bấm huyệt gần nhà làm tôi thấy khoẻ hơn.
Rất dễ hiểu, cái thiện tinh túy đã phải trải qua thế giới quan của cái ác và nhiều cái khác để có một thế giới quan tổng hợp cực kỳ phong phú cùng những phương án xử lí đa dạng. Đường thông hè thoáng. Tôi khóc vì đó là mong muốn chính đáng, rất chính đáng của họ với những giới hạn về khả năng và nhận thức của mình.
Lúc này chỉ có bạn là người viết và bạn là độc giả. Chỉ vòng vo luẩn quẩn thế thôi, là đời. Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy.
Ông bà thì đã có người giúp việc và con cháu khác nữa. Hoặc phải tìm cách thay đổi xu hướng xấu. Mà không, ngay từ lúc lấy lời khai, đồng chí ấy đã biết tên mình.
Bằng chứng là vừa nghe tiếng góp phần đã hí ha hí hửng. Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy. Khi ấy, bạn chỉ biết tìm đến trạng thái trống rỗng.
Nhân cách chứa đựng không ít tố chất tài năng. Họ sợ khổ cái khổ của sự thay đổi, tuổi tác đã làm họ sợ khổ rồi. Tốt hơn là dành đất cho những con chữ về việc biết rõ nhưng không biết rõ có ngộ nhận không.