Đây là một thử thách nữa. Biển số… Biển số bao nhiêu nhỉ? Không nhớ. Chỉ có nó mới biết những gì nó để rơi là gì.
Nhưng nói thế nào thì nói, thế giới này vẫn thừa mứa vật chất và cám dỗ để dụ dỗ loài người đừng tuyệt vọng (hẵng chưa cần tính đến tình yêu thương tồn tại tự nhiên). Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói. Không phải cái nhẹ bẫng bản chất của tờ giấy.
Danh tiếng ta cũng đã có một tí tẹo. Phải vùng ra khỏi tình trạng này. Muốn được tin tưởng một lúc.
Đó là niềm thất vọng lớn của tuổi trẻ. Tôi khóc vì những đứa trẻ chỉ biết đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet mà không tìm nổi một lí do để hứng thú với những bài học trên lớp. Thằng em tôi đang tuổi trưởng thành.
Anh họ đưa chị út lên tăcxi về. Khi đó ông cụ sẽ bị sốc và không còn cớ gì để mà chờ đợi những câu chuyện của ông. (Nhưng bây giờ tôi thấy, thực ra, mẹ rất mạnh).
Không để lãng phí, lãng quên khi chưa từng nhớ những đỉnh cao đã có. Khả năng tiếp theo là họ nhận ra nhưng thiên tài thơ thì cũng đem lại cho họ xơ múi gì, đặc biệt với một đứa có vẻ ngông nghênh và không chịu nghe lời như tôi. Lại còn hăng nữa chứ.
Lát sau tôi lẻn xuống. Ông anh chuyển sang bể nóng. Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?.
Nghệ thuật, nghệ thuật mà làm gì khi mà bạn chẳng có mấy thiện cảm với từ nghệ thuật? Thật ra, cảm giác về khái niệm nghệ thuật thực chất trong bạn chỉ đơn giản là những tầm cao. Cháu nó đang bị đau cơ. - Tôi biết bình sinh ngài khinh tiền bạc nhưng tôi cũng biết lúc này vợ ngài cũng đang ở trong tình trạng nguy kịch như ông cụ nhà tôi-Người đàn ông dừng lại, đợi một phản ứng ngạc nhiên, giận dữ hay sợ hãi của nhà văn.
Cái thùng rác lở loét hơn. Dù đó là hai yếu tố mâu thuẫn. Cái tục thường chỉ hay khi được chắt ra từ tâm hồn không tục, không dành để xiểm nịnh, bợ đỡ đời sống vốn đầy tục tĩu của số đông.
Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này. Vì vậy, chơi là một cuộc chiến giữa những kẻ mạnh. Nên bạn đừng ban phát lòng xót thương bừa bãi.