Chaliapine thở dài nói: "Ông ráng đợi chút nữa trở lại coi. Tôi biết chắc rằng nếu trước kia tôi không kiếm được cái sở thích của ông và làm cho ông vui lòng ngay từ lúc đầu, thì ông không cho tôi được một phần mười những cái ông đã cho tôi". Tại sao vậy? Tại ta được tự đắc rằng đã thành thật và can đảm tự thú.
Hết bản này đến bản khác bị từ chối. ít lâu sau, có người kêu điện thoại nhà tôi chạy lại trả lời. Tôi: - "Thưa không ạ, chính tôi phải xin lỗi bà chứ.
Tôi sẽ làm cho ông đổi ý". Roosevelt biết rằng một trong những cách chắc chắn dễ dàng và công hiệu nhất để làm cho một người vui lòng và nhớ tên họ người ấy và tỏ cho họ thấy rằng họ quan trọng. Ai cũng thèm khát được người khác quý mến, hiểu biết và thương hại mình nữa.
coi, ông này bằng lòng. Cận thần có người can gián Hoàng đế vì lẽ không được "môn đăng hộ đối". Nhưng trong Thánh kinh đã nói: "Câu trả lời nhã nhặn của anh đã làm nguôi hết những sự giận dữ".
Bài diễn văn đó là một trứ tác có kết quả lạ lùng. Rồi sau khi nói chuyện với họ về trận mạc, ông xoa vết thương tự ái của họ: "Tôi xin lấy tư cách một quân nhân nói chuyện với hai Ngài cũng là quân nhân. Vì những điều ông giảng giải khích thích tôi nhiều lắm.
nói: "Tôi nhận được bức thư đó, ngạc nhiên lắm, ngạc nhiên mà cũng vui nữa. Cho nên muốn sửa đổi một người mà không làm cho họ phật ý, giận dữ: Ông ta kể lại: "Tôi mất hẳn tiếng.
Thanh niên đó là nhà danh ca Lawrence Tibbett. Nghĩ tới quá khứ của tôi, tôi tự hỏi với tính tình như vậy, làm sao tôi có thể bán được một món hàng gì chứ. Nước Anh khích nộ sôi nổi.
ở Hollywood, kinh đô hát bóng, những cuộc tình duyên thật bấp bênh, đến nỗi Công ty bảo hiểm Lloyds ở Luân Đôn phải "chạy". Trong lúc điểm tâm cha lại khiển trách con nữa: con đánh đổ sữa, con nuốt vội mà không nhai, con tì khuỷu tay lên bàn, con phết bơ lên bánh nhiều quá. Nếu là một quy tắc cực kỳ quan trọng thì gạch dưới nó, hoặc đánh bốn chữ X "xxxx" ở ngoài lề.
Bạn cho vậy là con nít ư? Có lẽ là con nít thiệt. Tôi quả quyết rằng không khi nào được bảo người khác là họ lầm hết: Phương pháp đó nguy hiểm lắm". Abraham Lincoln nghiệm rằng phần nhiều người ta biết an phận mà được sung sướng.
Rồi Hoàng đế siết chặt tay Von Bulow, không phải một mà nhiều lần, Guillaume II đã xúc động tới nỗi, trong ngày đó, có lần giơ hai quả đấm lên nói: "Nếu kẻ nào đó nói bất kỳ điều gì xúc phạm tới Vương hầu Von Bulow, thì Trẫm sẽ thoi vào mặt nó!". Hồi mới đầu tôi thích nó lắm. 000 mỹ kim! Phải mất nhiều năm, không kể cả ngàn mỹ kim vào những vụ thất bại, tôi mới hiểu được rằng tranh biện hoàn toàn vô ích.