Mồ hôi toát ra lạnh và nhờn. Bạn nên chú ý rằng câu này thốt ra không phải bởi miệng một người lạc quan mà lại bởi miệng một người trong hai mươi năm đã biết thế nào là lo lắng cho ngày mai vì nghèo khổ, đói khát, để rồi trở nên một nhà văn hào xuất sắc nước Anh thời đó. Nói một cách khac, nếu ta có lối 300.
Các bác sĩ nói rằng hiện nay cứ 20 người Mỹ có một người phải nằm nhà thương điên trong một thời gian không kỳ hạn. Trong khi đi chào khách, công việc gì cũng dễ hết, trừ lúc khách ký hợp đồng. Vậy nếu bạn muốn thấu rõ được những quy tắc ấy trong cuốn này thì bạn phải thực hành những quy tắc ấy trong mỗi cơ hội.
Thình lình tôi nẩy ra cái ý nên làm như mình thích công việc, dù thiệt tâm mình ghét nó. Những kẻ đó may mắn vì họ có nhiều nghị lực, nhiều hạnh phúc mà ít lo lắng, ít mệt nhọc hơn kẻ khác. Quy tắc 3: Ghi hết những lỗi lầm điên khùng của mình và tự chỉ trích.
Ngày nay, bà tự tin, vui vẻ và khoẻ mạnh lắm. Bà thắng bác sĩ Adler, vì thâu được kết quả nhanh gấp 14 lần. Như vậy là theo thuyết định mạng rồi.
Tôi muốn nói về ông Walter Raleigh, giáo sư môn Anh quốc văn học sử năm 1904). Khó mà tưởng tượng ông hiệu trưởng trường Đại học Yale là một người tầm thường. Năm 1930, Bác sĩ Joseph Pratt - học trò của Sir William Osler - nhận thấy rằng trong số bệnh nhân đến khám bệnh, nhiều người trông vóc dáng khỏe mạnh, mà lại chứa triệu chứng của đủ cá loại bệnh tật Một người đàn bà tay còng queo vì bệnh "sưng khớp xương" không thể làm gì được nữa.
Mỗi lần chỉ làm một việc thôi. Mục đích của cuốn sách nầy không phải là nhắc bạn những điều bạn dư biết, mà là giúp bạn thực hành và mỗi lần bạn có quên, thì đã vào chân bạn để nhắc cho nhớ, thế thôi! Hốt nhiên, tôi nghe tiếng âm nhạc.
Trong chiến tranh vừa rồi, người ta phải nối đuôi hằng giờ trước tiệm để mua bánh của bà. Vận mạng làm sao mà thắng nổi một tâm hồn như thế? Khi đã hoàn toàn đui, ông nói: "Tôi thấy rằng tôi chịu được cảnh đui như những người khác chịu được những tai nạn của họ. Vì sách của ông không khác chi những tập phóng sự cả.
Ấy thế, lão đó đã vô tình bảo lỗi cho mình đây. Người tôi nói tới đây là ông Al Smith, đã giữ chức Thống đốc tiểu bang Nữu Ước trong bốn nhiệm kỳ liền, một việc không tiền khoáng hậu trong lịch sử xứ này. Lúc ấy ta phải quyết định, hành động và đừng bao giờ ngó về phía sau mà cứ một mực tiến tới".
Năm 1932, bà sống trơ trọi trong một căn nhà có ba phòng. Tờ Times có đăng một bài nói về một sĩ quan bị trọng thương ở Guadalcannal. Phần đông lo lắng "không phải là tại thiếu tiền mà tại không biết cách tri túc".
Vậy tôi xin giới thiệu một cuốn sách tuyệt diệu, nhan đề Tôi muốn mắt sáng lại mà tác giã là bà Morghild Dahl, một thiếu phụ bị loà trong năm mươi năm. Tôi bắt đầu nghĩ tới tự tử. Khi không bán được cho tiệmtạp hóa nào, ông đi quanh tiệm mà suy nghĩ.