Và tới lượt tôi… Có thể nói đây là bài phát biểu khó khăn nhất trong cuộc đời tôi. Một giờ qua trò chuyện với anh thật thú vị! Anh thật tuyệt vời, như thường lệ. Rất nhiều ông chủ sẽ đánh giá thấp nếu bạn làm như thế.
Vì sao tôi biết? Vì nó cũng vừa mới giúp ích cho tôi. Và còn vô số việc cần thiết khác phải luyện tập… Lời khuyên của tôi về vấn đề này là: Hãy để tâm tới việc sử dụng ngôn ngữ đôi mắt của bạn thay vì chỉ biết nói và nói huyên thuyên nhưng vô cảm.
Bạn đã được nhận vào làm việc. Một năm 365 ngày thì có 200 ngày Herb đi đàm phán cho các công ty lớn nhất nước Mỹ. Cho dù không hoàn hảo đi nữa thì nó cũng chính là ngôn ngữ của tôi.
Trong chương trình mỗi tối của tôi trên đài CNN, bạn cũng thấy rằng tôi rất thích được lắng nghe các vị khách mời. Việc tương tự xảy ra khi Ross Perot quá bộ đến chương trình của tôi vào ngày 20/02/1992. Nghe thế Sinatra mới chịu đồng ý.
Các cậu sẽ không được tốt nghiệp trong năm nay. Bài nói của ông trước công chúng không đầy năm phút nhưng nó khiến người ta nhớ hơn là bài nói dài hai giờ đồng hồ của Edward Everett. Việc nói cũng như vậy.
Ngôn ngữ của đôi mắt quan trọng. Và từ đấy trở đi, tôi không bao giờ thấy căng thẳng khi phát thanh trên radio nữa. Nếu bạn là người được chọn làm đại diện để phát biểu ở tang lễ thì những điều cơ bản cũng như tôi vừa trình bày.
Những nhà doanh nghiệp thực thụ không bao giờ làm như vậy, họ biết quý từng giây từng phút. Đó là điều quan trọng nhất khi bạn nói trước công chúng. Làm được việc này cũng có nghĩa là bạn đã thành công bước đầu trong giao tiếp.
Ông ta mời tôi nói trong buổi họp mặt hàng năm của câu lạc bộ vào tháng sáu. Trong ngành phát thanh viên thì chúng tôi luôn có một học thuyết công bằng. • Phạm vi tầm nhìn của họ rất rộng.
Quả là thành công ngoài sự mong đợi. Và hãy nghĩ rằng nếu người ta không thấy được sự nhiệt tình của bạn và công ty bạn, thì liệu có ai hào hứng tới làm việc ở đó. Xã hội ngày càng thay đổi, có những giá trị hay đánh giá đã lỗi thời.
Nào là lúc bé tí thì sợ con mèo, rồi thì khi lớn lên lại sợ… cái nhìn của cô bạn gái! Tôi quay trở lại câu hỏi về việc lái máy bay. Bởi một lý do là Truman rất giỏi nói về chính trị. Nếu người bên trái của tôi rất năng cười nói còn người bên phải lại im thin thít, nhiệm vụ của tôi là phải tạo sự hào hứng cân bằng cho cả hai bên.