– Anh biết đấy, nếu tôi có hai đồng bạc, thì đó chính là tất cả gia tài của tôi – là toàn bộ tài sản của cả gia đình tôi. Tôi sẽ kể cho anh nghe để anh nhận rõ việc cho vay mượn không thuần túy là việc chuyển vàng từ tay người này sang người khác. Ông Arad đặt tay lên vai ông và nói:
Trước đây tôi nghĩ mình để lỡ nhiều cơ hội kinh doanh là do khả năng phán đoán của tôi rất tệ. Nếu tôi chỉ tìm được khách hàng ở hai nơi thì tôi phải cố gắng sao cho nơi thứ ba cũng được như thế, chứ không thể tự nhủ rẳng để đến sang năm mình sẽ bù vào. - Tại sao bà lại lo lắng đến những chuyện điên rồ của ông ấy chứ.
Cháu là cháu nội của ông Arad Gula, nhưng cháu có kế thừa được những đức tính ưu việt của ông cháu không? Cháu có đủ bản lĩnh để đối diện với sự thật hay chỉ muốn sống trong những suy nghĩ ảo tưởng và giả dối mà thôi? - Xin vui lòng cho biết, hiện nay anh đang kiếm sống bằng nghề gì? - Ông chủ lâm vào cảnh khủng hoảng rồi.
- Không ai có thể quyết định số phận giàu có hay nghèo hèn của mình cả. Anh phải bảo đảm khi cho một đồng tiền vàng ra khỏi túi, thì nhất định nó phải quay trở lại túi của anh đúng thời hạn. - Có thể, nhưng đối với anh Araman, chồng của chị tôi, người mà chị tôi vẫn mong muốn trở thành một thương gia giàu có, thì lại khác đấy.
– Cháu đã tiếp thu những bài học làm giàu rất tốt. Do đó, anh sẽ không tiếc gì nếu trích ra hai đồng bạc nhỏ nhoi để cho tôi mượn. Ở cuối hàng là một người mà các ông gọi là Tên cướp biển.
- Vậy thì, anh nên đến gặp chị của anh và nói rằng: "Trong ba năm, em nên dư được ba đồng tiền vàng. Các nhà khoa học rất chú ý đến hệ thống kênh đào của người Babylon cổ đại. – Anh lắp bắp một cách yếu ớt.
Nó đã làm biến đổi vùng thung lũng khô cằn thành một vùng đất trồng trọt, chăn nuôi phì nhiêu. Chỉ đối với chàng trẻ tuổi đang đi sát cạnh mà ông đã đưa về từ Damacus, là làm ông lo nghĩ. Điểm này cũng được tất cả mọi người hoàn toàn đồng ý.
- Cha mẹ các anh sẽ nghĩ như thế nào khi nghe các anh nói đã tiêu pha lãng phí hay sử dụng một cách dại dột số tiền của mình, để rồi cuối cùng vẫn phải sống một cuộc sống đói nghèo, cơ cực. Cháu bắt đầu hiểu ra rồi. Mong ông mua giúp để tôi và các nô lệ của tôi được trở về ngay trong đêm nay.
Khi ra đi, con quyết định tới vùng Nineveh. Một giấc mơ lạ lùng mà trong đó tôi tưởng mình là người giàu có. Từ đó, mỗi lần nhận tiền công, tôi đều chừa lại một phần mười và cất riêng vào một nơi.
Ngoài ra, tôi cũng tin tưởng vào các thương nhân khác ở Babylon, bởi vì họ rất uy tín. Nếu tôi chỉ tìm được khách hàng ở hai nơi thì tôi phải cố gắng sao cho nơi thứ ba cũng được như thế, chứ không thể tự nhủ rẳng để đến sang năm mình sẽ bù vào. - Cậu đã làm gì mà không còn một hào, một cắc để trả cho tôi chứ?