LÀ một người vợ và một người mẹ Nhật mẫu mực. Mặc dù từng là sinh viên ngành sinh học,điều này chưa từng xảy đến với tôi . Nhưng nếu một người khác có ít tiền hơn mà lại mạo hiểm như bạn, thì người đó sẽ gặp nhiều hiểm nguy hơn gấp bội.
Bạn đã tự gieo trồng các nhân ấy. Ông đã khởi nghiệp bằng việc giúp điều hành cửa hàng nhỏ của gia đình. Cha tôi lớn lên với ý nghĩ rằng cách dạy con tốt nhất trong mọi trường hợp là phải thật “nghiêm khắc” và “cứng rắn”.
Cuộc sống đối với ông và gia đình là “địa ngục”. Buộc phải tìm một người cha cho đứa trẻ , cha mẹ cô gái và dân làng lại một lân nữa đến tìm vị tu sĩ và bảo : “Ông là người phải chịu trách nhiệm, vì vậy ông là người phải nuôi nấng đứa trẻ”. Ta có thể làm gì đây? Chẳng có cái gì cả! Vậy thì đừng nên lo lắng về nó nữa.
Honda thậm chí không thể sử dụng ô tô của mình để kiếm ăn cho gia đình. Cảm giác đau đớn thật sự là điều không dễ chịu chút nào, nhưng đó lại là một phần thiết yếu của cuộc sống. Ngày nay, xã hội loài người dường như bận tâm với việc kiếm việc làm.
Tôi có những kí ức và viễn cảnh về một tương lai tốt đẹp hơn. Họ tập hợp tất cả những thông tin , lấy ý kiến của những người khác nhưng rút cục, họ vẫn giữ cho mình quyền đưa ra quyết định cuối cùng. Lúc chiến tranh xảy ra,nhà máy của ông bị cháy tới 2 lần và các phân xưởng chính bị phá hủy.
Đầu thập niên 1980, Hishuddin Rais sang châu u và tìm cách thi vào một trường điện ảnh Bỉ có uy tín . Lúc 22 tuổi, ông đến Indonexia không một xu dính túi. Tất cả các bạn thuở nhỏ của tôi đều giữ những vị trí chủ chốt trong công ty.
Nhưng khi thấy nước bị vẩn đục, bạn nên câu ở đấy vì khi ấy cá lớn đang dồn cá nhỏ lên trên mặt nước… Mỗi cuộc khủng hoảng lại tạo nên các vận may to lớn”. Thế nhưng đau đớn là một phần cần thiết của sự phát triển. Theo tôi,nếu bạn có ý định sông một mình ,điều đó cũng là việc hoàn toàn đúng.
Chúng tôi đã thất bại . Thậm chí có khi chúng ta còn phải học những kĩ năng mới! Ở tuổi 28, ông trở thành thống đốc trẻ nhất của Philippines.
LÀ một người vợ và một người mẹ Nhật mẫu mực. “Thành công không được đo bằng các đỉnh cao của một người đạt được, mà bằng các chướng ngại vật mà người đó đã đạt qua bằng chính khả năng của mình”. “Điều đó chứng tỏ họ dám mạo hiểm”, anh nói.
“Hãy làm những gì mà bạn cảm thấy mình đúng –vì dù sao bạn cũng bị chỉ trích. Tôi được công ty cấp cho một chiếc xe hơi, phụ cấp tiếp khách và tất cả những đặc quyền đi kèm với chức vụ của mình. Nhiều người không hiểu nó, sợ hãi và căm ghét nó.