Tưởng chăm hóa ra vẫn lười. Chơi là làm cho người ta thấy hay khi chứng kiến, lại làm người ta chán kinh. Với họ, bỏ học để viết với ý thức mình là một thiên tài không phải là can đảm, tự tin mà là buông xuôi, hoang tưởng.
Không có kẻ sống sót, chỉ có kẻ nín thở được lâu nhất. Vì vậy, nhà văn thường ngăn vợ lại bằng cử chỉ âu yếm ấy. Có một bộ quần áo trên sàn và bạn mặc nó.
Bây giờ, hãy trở lại là bạn. Bác gái lấy túi chườm nóng đặt lên ngực cho, bảo: Căn bản tại con ngủ nằm sấp. Bạn bị bóng đè hay gì gì đó từ hồi năm hay sáu tuổi.
Có làm gì xấu, có làm gì ác đâu. Ra trường bác khao to. Như thế sẽ khổ nhưng sẽ giữ được tử tế.
Ăn, ngủ, xem tivi, đọc, thi thoảng vào mạng, viết, gõ, đá bóng càng ngày càng ít. Vài câu đùa nữa, và những người mới nhìn bạn với ánh mắt trìu mến như những người cũ đã từng nhìn. Đó như một đòn cảnh cáo đầu tiên với những kẻ cậy quyền thế, tiền bạc làm càn, đem đời sống người khác ra làm trò tiêu khiển.
Vì vậy, chơi là một cuộc chiến giữa những kẻ mạnh. Một số người trong số họ cũng biết. Các cô gái câm thường nói rất nhiều bằng trí tưởng tượng của người khác.
Chắc bác chưa chữa cho thi sỹ bao giờ. Cuộc đời con người là chuỗi cát bụi về với cát bụi. Cũng có thể họ không tìm thấy.
Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ. Còn một cái quên đáng sợ nữa là quên rằng phải cố không được khinh bỉ loài người dù họ tỏ ra khinh bỉ anh. Và dù thế nào, nó vẫn toát ra sự vô thức trong hoạt động viết có ý thức.
Rồi ông lại bảo: Thôi. Đem lại sự biết rèn luyện và biết hưởng thụ. Chả muốn xin lỗi độc giả nữa.
Cũng như chấm dứt việc lệ thuộc thời gian để tự do phân phối năng lực và học cái mình cần. Mọi thứ đều không mới. Bởi nếu không, sẽ viết cho đến lúc trả lời rằng: 2 tiếng trước, tôi đang viết.