Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết. Cậu em hướng dẫn tận tình. Bác trai có mấy câu tủ làm bạn muốn bội thực.
Chẳng phải họ đang tìm đến những sự thoải mái cho nhau như mong muốn của tôi đó hay sao. Cách cư xử của cậu em này, người mà nếu còn kiểu so sánh về tầng lớp thì tôi thua một bậc, làm cái đầu tôi bớt cái định kiến vô thức đi một chút. Nhưng bạn muốn một cuộc sống hơn thế.
Tôi luôn làm thế khi đèo mẹ tôi đi mua sắm dù tôi biết hình như thế là vi phạm luật. Nhưng tôi không muốn có thái độ của một kẻ bỏ chạy. Câu chuyện này tôi gửi đến bạn.
Trí nhớ của con người không dành để quan tâm được đến tuốt tuồn tuột mà để biết lưu lại cái mình cần. Tùy theo tâm tính người mà cát thường dồn về bên thiện hay về bên ác. Và đợi bạn có thể là một vài cái tát.
Có khi lại còn lòi đuôi ăn vạ. Những người như các chú không nhiều nhưng lại hay gây ám ảnh. Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ.
May có chỗ này tập, không thì buồn lắm. Đã nhủ viết lại sẽ nhạt đi nhưng dù sao thì cũng nên viết. Như một mặt bằng chung để chúng ta không lấy đó làm xấu hổ hay dằn vặt.
Và yên tâm chúng ta đã đủ vất vả để phó mặc số mệnh cho nhà nước. Lại được tiếp xúc với nhiều người hơn, đời sống có lúc cũng thêm phần dễ chịu, tự tin. Con không nói thì làm sao mẹ biết.
Nói dối! Ừ, nói dối, nhưng con người có lúc không nên đối diện với chính mình. Thay cho những sự trống rỗng, bất động của thói quen vật vờ. Mà đâu cứ phải là tình yêu mới gần nhau được.
Như một con người từng trải, ông không thở phào nhẹ nhõm Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam. Nhưng họ cũng không trút giận vô cớ.
Tưởng chăm hóa ra vẫn lười. Hắn biết giải pháp vượt qua chúng nhưng lại không tự vượt qua được. Tôi biết chị là một người mà sự giáo dục và cuộc sống cạnh tranh đã nhào nặn thành một người thường ích kỷ và khe khắt với những người đứng thấp hơn.