Tôi tự hỏi mình đang làm trò gì đây. Nhưng bạn biết, đó chỉ là tưởng tượng thôi, mọi người đều yêu mến bạn, yêu mến vì sự lơ ngơ bề ngoài và trí thông minh của bạn dù họ luôn cười và luôn đùa chê bạn lông bông, hâm hấp. Khi em trả lời thì anh sẽ bảo: Anh không nghĩ được cao xa như thế đâu cô bé ạ.
Ngắn ngủi mà đằng đẵng. Nhưng anh không quẹt diêm mà anh cứ ngồi đó. Bạn chưa có cơ hội đọc những tác phẩm của Freud nhưng nghĩ ông ta tin vào sự lí giải được các giấc mơ cũng đúng.
Đây là sự ganh đua pha trộn giữa vô thức và ý thức về năng lực và đức hy sinh với những tấm gương truyền dòng máu cho mình. Thậm chí, có thể xuất hiện chút tò mò và hơi háo hức là khác. Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui.
Mới đó mà tôi đã định chơi trò đấu giá. Đôi lúc bạn nhận được một vài sự coi trọng về nghệ thuật. Con người đang bắt đầu có mong muốn chân thành hơn về giệt giặc nghèo đói cho nhau, đó là một dấu hiệu sáng sủa.
Chắc bạn có chút ám ảnh về cái câu đó. Và khi ấy, nó làm người ta rung động nhiều hơn. Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh.
Chứ trước đây thì um nhà rồi. Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói. Cái này thì họ hơi nhầm, đơn giản là vì họ không có tầm nhìn xa.
Là một đứa trẻ cũng đầy kiêu hãnh và dễ bị tổn thương, bạn từng hiền nhưng rất cục tính. Vì nàng biết ta thích ngắm và cần ngắm đôi mắt nàng. Tôi 21 tuổi, chưa hy sinh được mấy tí, chưa cống hiến được mấy tí.
Mồm tớ vốn đã bẩn lắm rồi. Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng. Sáng ra hắn bắt đầu xưng hắn.
Bác không đòi hỏi ở cháu điều gì. Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện. Trên mặt đất nhờ nhờ bàng bạc, còn dăm giọt loang lổ vương lại.
Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!. Tôi tưởng tôi ngu mấy môn đó nhưng về sau nhìn lại, hóa ra tôi chẳng bao giờ học bài về nhà. Nhưng mưa dầm thấm lâu.