Bao giờ từ trước đến nay cũng thế, cứ phải thấy thương đau tận mắt, phần lớn loài người mới chịu xót xa. Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường. Mấy ai thèm nhìn mặt nhau bao giờ.
Tôi khóc vì những đứa trẻ chỉ biết đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet mà không tìm nổi một lí do để hứng thú với những bài học trên lớp. Và họ chấp nhận chúng như một tất yếu khách quan. Để không kiêu hãnh, khinh bỉ và xa lánh thì bạn phải mặc cảm.
Đầu mùa hoa sữa nở rộ khắp nơi. Ấy, đừng bảo tở hoang tưởng. Ai cũng có chiếc ngai của mình trong một nơi không có vua.
Hôm nay, tôi đã quyết định đến đó. Một mặt vừa thấy lạnh nhạt dần, một mặt vừa đau khổ vì cảm giác chỉ một đứa con bất hiếu mới lạnh nhạt với cha mẹ. Tôi dự định viết một loạt truyện (rất) ngắn để ám ảnh những người chỉ cho mình dành thời gian đọc loại truyện này.
Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật. Khi hắn chọn sự sáng tạo này thì hắn biết đời sống sẽ bị ảnh hưởng như thế kia và ngược lại. Còn giọng cao thi thoảng ló ra khi giao tiếp với những người lớn thân quen mà bạn thấy mình bé con và có thể buông lỏng phần nào trước họ.
Bình xăng vẫn còn một nửa, tha hồ mà đi. Để xem ai nghệ sỹ, ai câu cú hơn nào. Mẹ tiếp tục lay bạn dậy, bạn cứ rúc vào chăn.
Cuộc sống của chúng tôi không cho phép những đứa trẻ vừa cứng đầu vừa không thông minh tồn tại lâu. Bác trai nghiện thuốc lào, hứa bỏ mãi không được. Tôi tin ông cụ sẽ nghe lời ông.
Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi. Có phải tôi nói đâu. Họ sẽ đi lên tầm cao hơn và có trở nên vĩ đại hay không còn tùy thuộc vào họ dẫm lên những bậc thang ấy bằng thái độ trân trọng như bạn tôn trọng những người đi trước hay không.
Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay. À, hôm trước thằng em có hát bậy trong nhà tắm: Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc con lợn. Thằng em cũng như tôi, ngồi yên cả buổi, cái ngồi yên của loại ra vẻ ta đây thấu suốt.
Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ. Tiếng còi xe ngoài đường vẫn ngân đều. Có lí do cũng không khóc.