Phổ biến những điều tôi viết vào thời điểm này là thích hợp. Nên cứ phải từ từ từ từ. Mệt và không thích thú.
Mỗi sáng, tôi tỉnh dậy khá sớm, lúc trời còn âm u, nhưng cứ nằm. Và các cửa sổ đều nhìn ra cánh đồng. Sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ họ biết cái gì góp phần giết chết họ và họ góp phần gì giết chết kẻ khác.
Tôi biết là tôi làm được nhiều việc lắm. Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh. Chợt thấy một khoảng xanh cỏ cây khá đẹp giữa cái bệnh viện xập xệ này.
Cháu nói thế không đúng. Bác nói thế cháu có ý kiến gì không? Tôi cứ cúi đầu. Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình.
Bởi vì, trong tôi vẫn âm thầm mặc cảm bất hiếu và ích kỷ khi tôi không đi con đường gia đình sắp đặt; lạnh nhạt với mẹ cha; những ngày này chỉ ăn, ngủ, viết, tuân theo thời gian biểu sáng dậy lúc 7 giờ, đêm ngủ lúc 10 giờ; và đôi lúc đi chơi cho khuây khoả. Tính ra nếu mua vé tháng hoặc vé năm thì trung bình 30. Bạn dậy trước chuông báo thức 6 giờ một chút.
Nhưng lâu không cười thì đáng sợ lắm. (Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời). Hơi tiêng tiếc không tập từ mấy tháng trước.
Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói. Tôi không muốn đi đâu cả. Đồng chí ấy sẽ có khoảng nghỉ để hả hê vì câu đùa dí dỏm.
Dần dà thì bạn cũng dung hoà được một phần. Mẹ: Chắc con lại ghé đâu chơi chứ gì. Đó là ham muốn của kẻ thất học khi kiến thức giáo khoa của hắn chả có gì.
Ông thấy mắt nàng ngân lên những tia sáng kỳ lạ. Bạn chẳng biết phải làm gì nữa. Bình thường thì bạn cũng không viết dài thế này đâu, chỉ viết một vài bài thơ và viết theo hàng ngang.
Ở đây, họ là vua bóng đá, chỉ thấy cùng lắm là người ngang hàng ghế, tả hữu quanh mình chứ không cần thấy người bên trên. Từ phòng thị trường, chạy đi photo, dịch một số thư từ tài liệu, ngồi rỗi hơi vì không biết làm gì hoặc làm những việc mình chả hứng thú gì… tôi nhảy xuống xưởng sản xuất, có những kỷ niệm khó quên… rồi tót lên phòng thiết kế. Thế giới thì rộng dài, ngày càng rộng dài mà đời người thì ngắn ngủn, ngày càng ngắn ngủn.