Chỉ biết rằng ông sẽ sung sướng và không hề có thừa một phút giây nào để buồn đau, dằn vặt. Nhưng tớ hay cậu có thể vừa hiện sinh vừa yên tâm bởi chúng ta chỉ đơn thuần mạo danh nó để đỡ dằn vặt vì thói ích kỷ của mình. Hãy làm một chút miêu tả về âm thanh phố xá.
Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình. Từ đó mà tôi chọn cả tiếng nói về tình yêu, về Nhân Loại. Ở đây, họ cho mình quyền gào thét, nguyền rủa, phán xét.
Hoặc là các cậu chả thèm bận tâm giải thích làm gì, các cậu cứ ngẫu hứng. Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng. Tôi dựng chân chống xe ngồi đợi cô tôi vào chợ mua hàng mã về đốt giải hạn cho chị con bác tôi.
Và chúng hoang mang trước những ứng xử thật của đời sống. Lũ báo đen, báo hoa mai thì nằm im lìm. Bộ ngực như trồi, như bị giật bung ra khỏi màn hình.
Ở nơi ấy, ông sẽ là tất cả mà cũng chẳng là ai cả. Và trở lại chiếc bàn bé nhỏ kê ở góc phòng… Không phải là một thứ trẻ ranh để mỗi khi họ răn thế này là đúng thế kia là không đúng lại cảm thấy thất vọng và tụt hứng.
Nhắc anh đi ngủ đúng giờ. Những câu thơ hay bây giờ có lẽ không còn xuất thần, lại chắc chẳng còn mấy thơ ngây. Bác ạ, chú cảnh sát lúc thả xe cháu có nói: Nhà toàn công an mà lại chậm chạp thế.
Hiểu không? Nếu tôi không giữ trái tim thì hoàn toàn tôi có thể là Hítle, Pônpốt mất rồi. Anh ơi, cháu nó hứa với anh gì này… Ồ, được rồi. Điều anh ta để lại cho những người chứng kiến cái chết ấy không nhiều.
Và thích được dẫn đi hơn. Mẹ tiếp tục lay bạn dậy, bạn cứ rúc vào chăn. Anh họ bảo chị út và bạn: Chủ nhật bận gì không, anh đưa hai đứa đi mua sắm.
Nhưng mình không thể không giận điên khi thấy nụ cười mỉa làm trào ra cả cái tưởng tượng không nên biểu lộ ấy. Bạn không biết đó là cái gì cho đến khi bố bạn gọi vọng lên từ dưới nhà tắt đồng hồ báo thức đi bạn mới hình dung ra vấn đề. Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm.
Họ không bị đòi hỏi làm những người mở đường nhưng họ cần là những người dám phá bỏ sự trì trệ của mình. Họ coi những nghĩa vụ, chuẩn mực tất nhiên như trời định. Dù đã được khuyến khích, động viên tinh thần bằng một kỳ nghỉ trước đó.