Thử tiếp đến máy chạy, máy leo núi. Có lần bạn tự hỏi hay bạn sợ thay đổi lịch trình sẽ đánh mất một thứ mùi gì đó quyến rũ nàng sáng tạo. Tay tiếp tục thả giấy vào.
Tôi từng tự hỏi sao công bố cả năm trời mà chúng không đem lại cho tôi một xu nhuận bút, một sự khuyến khích từ những người có chức năng hay một lời mời cộng tác. Bạn đã thực sự dấn thân rồi. Có lẽ đó là một thời điểm mấu chốt để yên tâm ra đi.
Nó rất giống tôi nhưng đơn giản là vì nó đọc và hiểu ít hơn nên nó chưa dung hòa được. Màu mận đương độ chín. Tự an ủi anh mới bước vào đời không ăn thua.
Thôi thì tôi im lặng. Nhưng vấn đề là tinh thần thật khó chia phần. Cho đến bây giờ vẫn thế, họ vẫn luôn chứng kiến tôi nằm ườn, viết lách, gõ, và đi đá bóng.
Bảo: Chị xem, có thế mà không viết được thì còn thi thố gì. Chỉ có 5 mẹ con nhà hổ Lâm Nhi còn uyển chuyển. Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác.
Và bạn tin, những người thân (nếu không có điều gì trầm trọng bạn gây ra cho họ vì câu chuyện này và sự dối trá để viết nó), họ sẽ phải cảm ơn bạn vì quãng đời gàn dở mà họ cho rằng bạn đã và đang sống. Gió se sẽ mang vị mặn. Xét cho cùng thì bác gái không phải một thiên tài về lãnh đạo.
Đốt xong thấy người hơi nhẹ. Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai. Nó khờ nên nó chưa khai thác được mình.
Tôi biết, nhiều tâm hồn, như bắt đầu tôi, đã chết. Rốt cuộc, khi bớt ngu dốt thì chúng ta sẽ thoải mái hơn với nhau. Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu.
Rồi thì thời gian trôi, ở những lớp màng được vén khác, chàng trai lại tưởng tượng sâu hơn: lương tâm, vô thức, bản năng, lí trí, dục vọng, dồn nén, hưng phấn… Nhưng lâu không cười thì đáng sợ lắm.
Tôi lấy cuốn tiếng Anh không học nữa và bắt đầu chầm chậm tước nó ra. Chơi là làm một bài thơ hay để được chửi. Hôm thì tôi nháy ông cậu: Nó đang trên đường về hoặc không biết nó đi đâu.