Thật là một chế độ dân-chủ lý-tưởng. Đó là một trong những câu mà ai nấy đều thuộc, đều biết giá trị, nhưng chỉ những người thông minh nhất mới đem áp dụng. Đó, thái độ của thầy phải như vậy.
Lẽ nhân quả bao bọc vũ trụ. Nghệ thuật là cao quý, nhưng không phải là cao quý nhất. Nhưng nhất cử có thể lưỡng tiện thì sao bạn không tập trung vào cái gì hữu ích? Chẳng hạn - đây chỉ là một thí dụ thôi -chẳng hạn tập trung tư tưởng vào một chương của Marc Aurele hay Epictete (hai triết gia La Mã thời cổ đại).
Nó là hình thức cao nhất của văn chương. Lẽ nhân quả bao bọc vũ trụ. Tôi nhấn mạnh bao nhiêu vào điều đó cũng không phải là thừa.
Tôi biết rằng theo lệ bạn có một giờ (mà sự thực thì thường là giờ rưỡi) vào giữa trưa để ăn cơm. Có sao đâu? Tôi biết rằng bạn thưởng thức được âm nhạc, vì vậy các dàn nhạc mới lựa toàn những bản hay, bỏ hết những bản dở. Nó đã là lòng bạn rung động và sẽ làm lòng bạn rung động.
Ý muốn đó có nhiều tên. Tất cả các hiền nhân của mọi thời đều đồng ý về chỗ đó. Có thời giờ thì bạn có thể kiếm ra được tiền bạc - thường là như vậy.
Ta hăm hở chạy đón chuyến xe điện cuối cùng và khi đứng nghỉ ngơi để đợi xe, thì nó đi đi lại lại bên cạnh ta và hỏi ta: "Này anh, anh đã dùng tuổi xuân để làm gì? Và bây giờ anh đang làm gì?". Trong khi bạn nhàn nhã đọc những quảng cáo về phim ảnh ở trang ngoài thì vẻ mặt bạn rõ là một người phong lưu, giàu thì giờ, một người ở một hành tinh nào đó mà mỗi ngày có tới 124 giờ chứ không phải 24 giờ. vạn sự đều tuỳ thuộc vấn đề đó cả.
Câu châm ngôn đó chưa đúng hẳn. Nếu người ta bảo bạn chỉ chỉ tên những nhạc cụ dùng trong khúc đầu bản hòa tấu C thấp thì chắc bạn chỉ không được. Xin bạn nhớ; không ai cướp được bảo vật đó của bạn.
Chúng ta có và luôn luôn đã có tất cả số thì giờ trời cho. Bạn bảo: "Được, cứ cho rằng tôi chịu gắng sức để chiến đấu, rằng tôi đã suy nghĩ kỹ và hiểu kỹ những lời nhận xét có giá trị của ông, thì tôi phải bắt đầu bằng cách nào đây?". Chúng ta không bao giờ có thêm chút thì giờ nào đâu.
Và có thể thoả mãn lòng khao khát hiểu biết của ta mà không cần đến văn chương. Nó là nguyên nhân của trạng thái không yên ổn trong tâm tư, nó như một bóng ma, luôn luôn phá quấy những cuộc vui của ta. Tôi biết bạn đương tự nhủ: "Cái anh chàng này, từ đầu sách tới cuối chương trước nghe cũng xuôi xuôi, cũng đã bắt đầu làm cho mình hơi chú ý tới, nhưng bảo mình suy nghĩ ở trong xe và tập trung tư tưởng thì không được rồi.
Bạn không cho phép óc bạn "lơ mơ" được, buộc nó phải làm công việc của nó và nó đã làm xong. Và bạn sẽ bỏ được thói quen cứ 11 giờ 15 là tự nhủ: "Tới lúc sửa soạn đi ngủ rồi". Tiểu thuyết đó là cuốn Aurora Leigh mà tác giả là E.