Mà cũng là bỏ ngoài tai, ngoài mắt, ngoài xúc giác tất cả. Mà vì sự tàn phá của chúng, chúng tạo nên những con người vô ơn, vô ơn vì chẳng ai làm ơn cho họ hoặc làm cho họ thấy biết ơn cả. Đầu tiên tôi đốt cái cuốn sách tiếng Anh (đã xé thêm mấy trang sau khi mẹ về).
Còn bao nhiêu cái để khám phá. Nó đến sau mỗi pha bóng hỏng. Cứ thế, nhà văn viết, bỏ qua tất cả những lời phê bình.
Nói chung là vẫn có thể tung cánh. Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm. Và họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo!
Và thế là phải giáo dục, răn đe ngay từ trong trứng nước. Làm khổ nhau khi đời người chỉ một lần và đủ khả năng để không làm nhau khổ. Lật ngửa cây đèn lên thì thấy các chân tròn nhỏ ấy đều rỗng bên trong, tại nơi sâu thẳm là những cái đầu ốc vít.
Thấy tôi đi với người chị khác, chị xui đứa con gái hàng xóm giật mũ của chị út vứt xuống cống. Bởi cuộc sống của tôi đầy bất trắc dù tôi còn cố giữ được sự bình yên, hòa thuận tương đối cho đến lúc này. Danh tiếng ta cũng đã có một tí tẹo.
Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí. Nó dường như là phản ứng của sự sở hữu đạo đức và sáng tạo. Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm.
Cô giúp việc bảo mẹ anh dặn vào bác, bác phải vào viện. Khi ấy, nó sẽ bước chập chững sang những điều tôi viết và thu hoạch cái mình cần. Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy.
Ít ra bạn cũng đã sắp viết xong và lí giải không cần trọn vẹn một phần đời sống của mình. Tôi không có bản lĩnh. Ấy nhưng nhỡ đồng chí ấy phì một cái… Chắc là mình không chịu được.
Tạo hóa thật tốt cho con người bộ óc. Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh. Không được đâu cậu ơi.
Chưa nổi, đồng chí ạ. Rồi cũng bước vào phòng giám đốc, nói em đã làm được gì đâu. Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn.